The Analog Kids Are Becoming What They Hate

A few weeks ago, I watched a university student spend nearly forty minutes choosing a notebook.

Not buying one. Choosing one.

The student stood in front of a shelf lined with journals from Japan, Germany, and Korea. He flipped through paper samples, rubbed covers between his fingers, and held different notebooks under the light as if he were inspecting gemstones.

Eventually, he bought one.

An hour later, I saw him again at a café.

The notebook sat untouched on the table.

His phone didn’t.

That image has stayed with me because it feels strangely representative of 2026.

For years, technology promised that life would become easier. Faster internet. Better apps. Smarter devices. More convenience. More connection. More efficiency.

And yet, somewhere along the way, a surprising number of people began moving in the opposite direction.

Film cameras started appearing around necks again. Young professionals began carrying fountain pens. Bookstores felt busy. Handwriting became interesting. People started talking about “digital detoxes” with the same enthusiasm previous generations reserved for new gadgets.

At first glance, it seems like a rebellion.

But the longer I watch the trend, the less convinced I become that it’s really about escaping technology.

Last year, I met a teenager who had fallen in love with fountain pens.

What I liked most wasn’t the hobby itself. It was the reason behind it.

He told me that writing by hand forced him to slow down. When he wrote, he wasn’t checking notifications. He wasn’t switching tabs. He wasn’t chasing the next piece of content. For thirty minutes at a time, he could focus on a single thing.

That sounded healthy.

Six months later, we met again.

This time the conversation was different.

Instead of talking about writing, he talked about brands.

Instead of discussing ideas, he discussed limited editions.

Instead of sharing stories, he compared specifications.

Without realizing it, he had turned a tool into an identity.

The same thing happens online all the time.

People leave social media and become obsessed with productivity systems.

People stop scrolling TikTok and start scrolling endless Reddit discussions about quitting TikTok.

People escape one rabbit hole only to fall into another.

The objects change.

The behavior often doesn’t.

Maybe that’s why I struggle whenever someone claims that analog activities are automatically better than digital ones.

A few months ago, I sat in a café and noticed an elderly man writing letters.

Not journaling.

Not creating content.

Not documenting a lifestyle.

Just writing letters.

There were no cameras pointed at him. No audience waiting online. No carefully arranged desk setup designed for photographs.

He simply had friends he wanted to write to.

There was something beautiful about that moment.

Not because it was analog.

Because it was genuine.

A week later, I watched a young designer working on an iPad.

For three straight hours she barely looked up. Notifications were turned off. Music played softly through her headphones. She was completely immersed in what she was creating.

There was something beautiful about that too.

Not because it was digital.

Because it was genuine.

The more I think about it, the more I suspect that most people aren’t actually searching for analog experiences.

They’re searching for undivided attention.

Modern life has become fragmented.

We answer messages while eating lunch.

We watch videos while watching other videos.

We sit next to friends while simultaneously checking what strangers are doing online.

Attention is constantly interrupted.

So when people pick up a notebook, read a physical book, take a walk, or write a letter, what they’re often experiencing isn’t nostalgia.

It’s relief.

Relief from being divided into a hundred different directions at once.

The mistake happens when we assume the notebook created that feeling.

Or the fountain pen.

Or the film camera.

Those objects can help.

But they aren’t the source.

A notebook can sit unopened while someone spends hours on social media.

A laptop can become the place where someone writes the most meaningful work of their life.

The tool matters less than the relationship we have with it.

That’s why I find the current analog movement both admirable and slightly funny.

Many people are trying so hard to escape consumer culture that they accidentally build a new version of it.

The gadgets disappear.

The accessories arrive.

The status symbols change.

The psychology remains surprisingly familiar.

Perhaps the real question was never whether we should live digitally or analog.

Perhaps the question is whether we can learn to pay attention again.

Because attention—not paper, not screens, not ink—is what most of us have been missing all along.

———

Vài tuần trước, Ân nhìn thấy một cậu sinh viên đứng trước một kệ sổ tay gần bốn mươi phút.

Không phải để mua.

Để chọn.

Cậu lật từng cuốn, sờ từng loại giấy, đưa từng bìa sổ lên dưới ánh đèn rồi lại đặt xuống. Nhìn từ xa, người ta có thể nghĩ cậu đang chọn một món đồ sẽ theo mình cả đời chứ không phải một cuốn sổ.

Cuối cùng cậu cũng mua một cuốn.

Một tiếng sau, Ân gặp lại cậu ở cùng quán cà phê Ân hay lui tới.

Cuốn sổ nằm trên bàn.

Điện thoại nằm trong tay.

Khoảnh khắc đó cứ ở lại trong đầu mình từ hôm ấy đến giờ, có lẽ vì nó tóm gọn khá chính xác một điều đang diễn ra vào năm 2026.

Suốt hơn một thập kỷ, công nghệ luôn được bán như lời hứa về một cuộc sống tốt hơn. Mọi thứ nhanh hơn. Thuận tiện hơn. Thông minh hơn. Kết nối hơn.

Nhưng thật kỳ lạ, càng có nhiều công nghệ, người ta lại càng bắt đầu nhìn về phía ngược lại.

Máy ảnh film xuất hiện trở lại.

Bút máy xuất hiện trở lại.

Sách giấy xuất hiện trở lại.

Viết tay bỗng trở thành một điều thú vị.

Ngày càng nhiều người trẻ nói về việc “cai nghiện màn hình” giống như cách người ta từng nói về những chiếc điện thoại đời mới.

Thoạt nhìn, nó giống một cuộc nổi loạn.

Nhưng càng quan sát, mình càng không chắc đây có thực sự là câu chuyện về việc trốn khỏi công nghệ hay không.

Năm ngoái, mình quen một bạn trẻ rất mê bút máy.

Điều mình thích nhất không phải là những cây bút.

Mà là lý do bạn ấy bắt đầu.

Bạn kể rằng viết tay khiến mọi thứ chậm lại. Khi viết, bạn không kiểm tra thông báo. Không nhảy giữa hàng chục tab trình duyệt. Không bị cuốn vào dòng nội dung bất tận.

Chỉ có một trang giấy và một ý nghĩ.

Nghe thật dễ chịu.

Sáu tháng sau, tụi mình gặp lại.

Lần này câu chuyện đã khác.

Bạn không còn nói nhiều về việc viết.

Bạn nói về thương hiệu.

Về phiên bản giới hạn.

Về loại ngòi hiếm.

Về màu mực khó mua.

Không biết từ lúc nào, đồ dùng đã trở thành chủ đề duy nhất bạn ấy có thể nói.

Điều tương tự xảy ra ở rất nhiều nơi.

Người ta bỏ mạng xã hội rồi ám ảnh với các hệ thống năng suất.

Người ta ngừng lướt TikTok rồi dành hàng giờ đọc những cuộc thảo luận về việc ngừng lướt TikTok.

Người ta thoát khỏi một chiếc hố thỏ chỉ để rơi vào một chiếc hố khác.

Đồ vật thay đổi.

Hành vi thì không hẳn.

Có lẽ vì vậy mà mình luôn thấy hơi lấn cấn mỗi khi nghe ai đó khẳng định rằng cách cũ luôn tốt hơn cái mới.

Vài tháng trước, mình ngồi trong một quán cà phê và nhìn thấy một ông cụ đang viết thư.

Không phải viết nhật ký.

Không phải quay nội dung.

Không phải xây dựng hình ảnh cá nhân.

Chỉ đơn giản là viết thư.

Không có máy quay.

Không có người theo dõi.

Không có góc bàn được sắp đặt để chụp ảnh.

Ông chỉ có vài người bạn cũ mà ông muốn gửi đôi dòng.

Khung cảnh đó rất đẹp.

Không phải vì nó cũ.

Mà vì nó chân thành.

Một tuần sau, mình lại nhìn thấy một nhà thiết kế trẻ làm việc trên iPad.

Suốt nhiều giờ, cô ấy gần như không rời mắt khỏi màn hình. Thông báo đã tắt. Tai nghe đã đeo. Mọi sự chú ý đều dành cho công việc trước mặt.

Khung cảnh ấy cũng đẹp.

Không phải vì nó “digital”.

Mà vì nó chân thành.

Càng nghĩ về điều này, mình càng cảm thấy thứ mà nhiều người thực sự tìm kiếm không phải là những trải nghiệm cổ điển.

Thứ họ tìm kiếm là sự tập trung nguyên vẹn.

Cuộc sống hiện đại khiến chúng ta bị chia nhỏ.

Chúng ta trả lời tin nhắn trong lúc ăn.

Xem video trong lúc xem một video khác.

Ngồi cạnh bạn bè nhưng vẫn tò mò xem người lạ đang làm gì trên mạng.

Sự chú ý liên tục bị kéo đi nhiều hướng.

Vì thế, khi ai đó cầm một cuốn sách giấy, viết vài trang nhật ký hay đi bộ mà không mang theo tai nghe, cảm giác họ nhận được có lẽ không phải là hoài niệm.

Mà là sự nhẹ nhõm.

Nhẹ nhõm vì cuối cùng họ chỉ phải làm một việc duy nhất.

Sai lầm xuất hiện khi chúng ta cho rằng cuốn sổ tạo ra cảm giác ấy.

Hay cây bút.

Hay chiếc máy ảnh film.

Những món đồ đó có thể giúp.

Nhưng chúng không phải nguồn gốc của vấn đề.

Một cuốn sổ có thể nằm yên trên bàn trong khi chủ nhân của nó lướt điện thoại suốt buổi chiều.

Một chiếc laptop cũng có thể là nơi ai đó viết nên những dòng quan trọng nhất cuộc đời mình.

Công cụ quan trọng.

Nhưng mối quan hệ với công cụ còn quan trọng hơn.

Có lẽ vì thế mà phong trào analog hiện nay vừa đáng yêu vừa hơi hài hước.

Rất nhiều người cố gắng thoát khỏi văn hóa tiêu dùng đến mức cuối cùng họ chỉ đang mua một phiên bản khác của nó.

Gadget biến mất.

Văn phòng phẩm xuất hiện.

Biểu tượng địa vị thay đổi.

Tâm lý thì vẫn quen thuộc như cũ.

Có lẽ câu hỏi chưa bao giờ là chúng ta nên sống digital hay analog.

Có lẽ câu hỏi là liệu chúng ta có thể học cách chú ý trở lại hay không.

Bởi thứ đang thiếu trong cuộc sống của nhiều người không phải giấy, không phải mực, cũng không phải màn hình.

Mà là khả năng hiện diện trọn vẹn với một điều duy nhất trong một khoảng thời gian đủ dài.

Next
Next

The Dark Side of Stoicism Online